Australian Landscape

Ký sự đường xa

Hành trình
Sydney – Canberra

"Đường dài dệt mối ân tình,
Lòng người hòa nhịp với hình non sông."

Sydney - Canberra

Đường xa trải những đồng xanh,

Cừu non nối bước long lanh nắng vàng.

Bò hiền gặm cỏ thênh thang,

Kanguru nhảy nhót dọc ngang chân trời.

Gió đưa hương cỏ ngọt ngào,

Trời xanh biêng biếc, mây cao lững lờ.

Một vòng cầu vồng bất ngờ,

Rực lên vẽ mộng, vẽ thơ giữa đồng.

Tim người lữ khách mênh mông,

Ngỡ như chạm tới cánh hồng thiên nhiên.

Con tàu khẽ rẽ bình yên,

Chở đầy ánh mắt say miền xa xôi.

Dọc theo bóng núi chân đồi,

Cỏ hoa đung đưa, đất trời tình ca.

Sydney dẫu có phồn hoa,

Canberra vẫn gọi, ngọc ngà bình minh.

Đường dài dệt mối ân tình,

Lòng người hòa nhịp với hình non sông.

Ai đi lữ thứ phiêu bồng,

Mà quên dáng cỏ, sắc hồng cầu vồng.

Canberra, 29/08/2025

Tác giả: Người lữ khách

Gia đình và thiên nhiên

Khởi nguồn cảm xúc

Bài thơ “Hành trình Sydney – Canberra” ra đời từ một chuyến đi đầy ắp yêu thương của một gia đình nhỏ. Tôi – người viết thơ – trong hành trình du lịch cùng vợ và hai con, đã có cơ hội ngắm nhìn thiên nhiên nước Úc bằng đôi mắt của một người cha, người chồng, và cả tâm hồn của một kẻ yêu cái đẹp.

Trên chuyến tàu lướt qua những cánh đồng bát ngát, thấy cừu hiền nhẩn nha, bò thong thả gặm cỏ, kanguru tung mình dưới nắng, lòng tôi rung động mãnh liệt. Chính từ rung cảm ấy, tôi đã ghi lại cảm xúc bằng thể thơ lục bát quen thuộc, để lưu giữ sự thanh bình và lãng mạn này mãi về sau.

Australia

Gương phản chiếu tâm hồn

"Cái hay của bài thơ nằm ở chỗ, nó không chỉ tả cảnh thiên nhiên Úc mà còn là tấm gương phản chiếu tâm hồn của một gia đình đang cùng nhau trải nghiệm chuyến đi."

Khung cảnh thiên nhiên Úc

"Một vòng cầu vồng bất ngờ,
Rực lên vẽ mộng, vẽ thơ giữa đồng"

Khi viết về những đồng xanh, tôi nhớ đến ánh mắt say mê của các con lần đầu nhìn thấy đàn cừu. Khi tả những chú bò, chú kanguru, tôi nghĩ đến nụ cười của vợ - người bạn đồng hành tuyệt vời. Và khoảnh khắc cầu vồng hiện ra, câu thơ “Rực lên vẽ mộng” chính là tiếng reo vui của cả bốn thành viên, đánh dấu một kỷ niệm thiêng liêng.

Chuyến tàu của tình thân

Nếu chỉ có một mình, có lẽ tôi sẽ chỉ cảm nhận được sự bình yên tĩnh lặng. Nhưng khi đi cùng vợ và hai con, cảnh vật như rực rỡ hơn, có hồn hơn. Tiếng lục bát vang lên như lời ru ngọt ngào của gia đình giữa đất trời Úc bao la.

Tôi muốn lưu giữ cảnh vật nước Úc bằng tiếng thơ quê hương. Nhịp điệu sáu tám êm đềm khiến khung cảnh xa lạ trở nên thân thuộc, biến bài thơ thành sợi dây nối liền ký ức gia đình với cội nguồn văn hóa Việt.

"Con tàu khẽ rẽ bình yên,
Chở đầy ánh mắt say miền xa xôi"

Đó không chỉ là chuyến tàu thực tại mà là chuyến tàu của hạnh phúc, chở theo sự mãn nguyện của một người chồng, người cha khi thấy những người mình yêu thương được tận hưởng vẻ đẹp của thế giới.

View from train